Tác giả: Tinh Vân Đại
Sư, Việt dịch: Thích Quảng Lâm
Bần cùng và giàu có
là 2 danh từ nói về
hai thân phận khác nhau.
Phần lớn trong nhận thức của con người đều cho rằng: người nghèo cùng thì không
có cái giàu
có hiện hữu, và ngược
lại, giàu có thì không
có cái nghèo
khổ hiện hữu. Kỳ thật không
phải như vậy. Trên thế gian,
sự nghèo giàu thật khó phân biệt.
Người giàu vẫn
có chỗ nghèo thiếu, và người nghèo khó vẫn
có cái phú
quý tàng ẩn.
Nhan Hồi
ở nơi đường
cùng góc hẻm, nhà nát vách thưa,
cơm ngày một chén chan với nước trong, nhưng trong lòng vẫn hết sức an lạc.
Như vậy ai dám
kết luận ông ta là
người nghèo đây? Ngài Đại Ca Diếp tôn giả ở nơi đồi trọc suối cạn, ngoài ba tấm Cà
sa, bình bát, cơm ngày
1 bữa ra, một vật lớn nhỏ nào cũng không
có. Thế nhưng ,
ngài vẫn sống 1 cuộc đời tự tại giải thoát. Chúng ta ai dám nói tôn
giả là người nghèo cùng. Ngược lại mà thấy,
người ở nhà
cao cửa rộng, có kẻ hầu người hạ, cơm bưng nước rót, đi thì có
kẻ đưa người đón, nhưng ngày ngày bị đồng
tiền chế ngự tất bật, không chút thanh thản.
Người đó đáng
được gọi
là người giàu có chăng?
Người đó mặc
dù đời sống vật chất đầy đủ, tiền kho bạc núi,
không thiếu thứ gì, nhưng
tâm lượng nhỏ nhoi, keo kiệt; 1 đồng cũng không dám bỏ
ra. Lòng tham vô đáy khiến cho tâm trí
người đó chỉ biết nghĩ tới gom góp, mà
gom góp bao
nhiêu cũng không thấy đủ. Bạn cho rằng
đó là người giàu có chăng? Giữa hai hạng người trên, ai là thật
sự giàu có và ai
là người nghèo khổ? Từ đó mà suy
ra, giàu nghèo không thể
lấy tiền tài vật chất
ra để đo lường.
Trên thế
gian có người
vật chất đầy đủ, nhưng họ luôn lấy công việc làm vui, lòng
họ luôn vui vẻ rộng
mở tấm lòng để giúp đỡ người khác. Người này về cuộc sống tinh thần, so cho cùng chẳng
phải là bậc “Đại Phú Ông” sao?
Ngược lại những
người ngày đêm không ngừng mong cầu cuộc sống vật chất, chà đạp lên lợi ích của
người khác.
Phàm có chỗ được
nào thì đều
muốn tìm cách chiếm hữu làm của
riêng mình, những ngừơi như vậy tâm linh nghèo
cùng không bút mực nào
tả xiết.
Kỳ thật,
dựa trên quan điểm Phật giáo mà nhìn thì
trên thế gian vốn không có người
nào là tột
cùng nghèo khó. Nếu chúng ta sống
với tâm hồn vô tư,
biết vận dụng thời gian vào những
việc làm có ích, quảng
kết thiện duyên, tất nhiên thời gian đó là
thời gian hữu ích phú
quý. Hoặc bạn biết
khéo léo vận dụng ngôn từ chân
thật thiện mỹ tán thán
những chỗ tốt của người, cổ vũ khích lệ
người khác làm việc tốt; tất nhiên bạn sẽ là người
giàu có ngôn
ngữ, phong phú âm thanh.
Hoặc
bạn biết lấy nụ cười chân thiện khiêm cung, hoan hỷ
đối đãi với người, thì Tâm bạn
đã sinh trưởng của báu vô giá.
Hoặc bạn biết vận dụng sức lực mình đi giúp đỡ
người, phục
vụ quần chúng.Đó chẳng phải bạn đã có nguồn
khí lực sung túc chân thật
sao? Thế nên luận
về sự giàu nghèo thì
tâm tham không biết đủ, vĩnh viễn sẽ là người nghèo cùng. Vui làm việc thiện nghĩa không 1 tơ hào so đo tính toán hơn
thiệt, vĩnh viễn là người
giàu có.
Khi nói đến giàu có, thì không
chỉ nhìn những cái giàu có nhất
thời, mà phải nhìn cho ra cái
tài phú trong
suốt cả cuộc đời. Cũng không nên nhìn cái tài
phú của 1 người, mà phải nhìn cái tài phú
trong sự cộng hữu. Và nhất là
không nên nhìn cái tài
phú do sự vơ vét
của người khác, mà cần
phải nhìn xác thật sự vận dụng tài phú đó. Đồng thời
cũng không nên nhìn cái
tài phú trên
hình tướng, mà cần phải
nhìn cái tài phú vô
tướng của nội tâm.
Người chân thật có trí
tuệ, có tâm từ bi, có chính tín,
có tâm hoan
hỷ, biết sống cuộc đời đạm bạc biết đủ với tâm tàm quý…Những đức tính ây, chính
là nguồn tài phú vô
giá của mỗi chúng ta. Trong kinh Kim Cương Đức Phật dạy rằng:
Mọi
hành vô thường
Vạn
pháp vô ngã
Sinh diệt diệt rồi
Tịch
diệt là vui
Nếu
chúng ta biết lấy bốn câu kệ
trên mà vận
dụng vào đời sống thường nhật, và đem quảng
kết thiện duyên, giảng dạy, hướng dẫn người khác cùng tu
tập chính pháp, thành tựu
giác ngộ, giải thoát thì công đức
pháp thí đó rộng lớn muôn vàn so với công đức bố thí tài
vật mà thế gian cho là quý
giá như vàng bạc, châu báu. Bởi
thế, sự giàu có và
nghèo khổ chúng ta nên
quán sát như vậy.