
Con
ơi !!
Mẹ xin lỗi ..
Một cô gái bất hạnh
nào đó đã lặng lẽ bỏ con còn đỏ hỏn lại bệnh viện. Một người
đàn ông nhìn xác bé
thơ vô tội nằm lạnh lẽo đã xin bệnh
viện được
giải quyết hậu sự cho bé.

Nghĩa trang nằm trên triền núi Hòn Thơm là
nơi yên nghỉ của hơn 7000 bé thơ
Từ bé thơ đáng thương đầu tiên, thứ hai, thứ ba...năm 2004. Đến nay, đã có hơn 9.000 sinh linh dù
đã tượng hình hay chưa đủ hình hài được anh và những
người bạn thiện nguyện đưa về từ những bệnh viện, nhà hộ sinh
và cả những thùng rác...
Những sinh linh bé nhỏ
được chôn cất ở bãi đất trên triền núi Hòn Thơm (Vĩnh Ngọc, Nha Trang). Những ngày
đầu, vì sợ mọi người dị nghị, anh chỉ âm thầm
làm một mình. Nhưng rồi, mỗi lần đi xin xác thai nhi, các bệnh viện hiểu tấm lòng của anh. Dần dần, nhiều người biết đã cùng anh
thiện nguyện làm công việc
này.

Anh Phúc với công việc thiện nguyện của mình từ năm
2004

Anh Phúc khóc thút thít,
đứng như chết lặng nhìn lần nữa thai nhi bé thơ
bất hạnh trước khi chôn cất

Những sinh linh chưa đủ hình hài được anh Phúc hỏa
táng

Thắp nén nhang cầu cho những linh hồn bé thơ được
an nghỉ
Trong hẻm nhỏ trên đường Phương
Sài (thành phố Nha Trang).
Chúng tôi tìm đến
số nhà 56/3, nơi đây hiện đang nuôi dưỡng gần 20 đứa trẻ. Sau một thời gian cùng nhóm
thiện nguyện thực hiện việc chôn cất những sinh linh bị
bỏ rơi, anh Tống Phước Phúc trăn trở
“Nếu mình chỉ làm như
thế này mãi thì không
làm được gì cứu vớt
sự sống cho các bé
nữa”.
Rồi tận sâu thẳm đáy lòng mình,
anh Phúc đã đến những bệnh viện, nhà hộ sinh tâm
sự nhẹ nhàng với những bà mẹ đang suy sụp tinh
thần, đứng
trước ý định
cắt bỏ phần ruột thịt máu mủ. Anh nói
với những cô gái: “Em
đừng hủy thai, tội nghiệp lắm! Anh biết không người mẹ nào lại
không đau khổ khi bỏ
rơi con mình cả. Nếu em khó khăn,
anh sẽ giúp em nuôi
bé cho đến
khi nào em
đủ điều
kiện nhận lại. Anh hứa là anh chỉ nhận
các cháu chứ không cho ai khác”.
Bằng tấm lòng của mình, anh Phúc
đã đưa về nhà hàng
trăm bé. Một căn nhà không đủ
chỗ ở cho các em, anh
còn liên hệ với một nhà thờ
dưới Cam Ranh để chăm sóc cho gần
50 bé nữa.
Những bé thơ được anh đưa về nhà nuôi
dưỡng đều
lấy họ anh. Con trai thì
tên là Vinh,
con gái tên là Tâm. Chỉ khác
nhau tên lót. Anh nói tên lót
là tên quê
của mẹ các bé. Anh
đặt như thế để khi mẹ các
bé quay lại tìm cho đúng
con mình và cũng để tên các bé
gắn với quê hương mẹ.
Từ năm 2004, đã có hàng chục
cô gái lầm
lỡ tìm đến nhà anh tá túc.
Cũng đã có trên
50 em nhỏ đã được mẹ quay lại đón về. Anh nói, cái cảm
giác nhìn mẹ con đoàn tụ, mình cứ “sướng sướng” và hạnh phúc thế nào ấy,
khó diễn tả lắm.

Nhà anh Phúc
vừa là nơi nuôi dưỡng
những bé thơ từng bị bỏ rơi vừa là nơi tá
túc của những người mẹ lầm lỡ

Một trong những bảng danh sách những
bé thơ đã được cứu sống. Các em đều
có tên chung,
trai là Vinh,
gái là Tâm

Từ năm 2004 đến nay, anh Phúc đã là
cha của hàng ngàn sinh linh
bé bỏng
Điều làm anh Phúc vui
nhất là sau 6 năm với công việc thiện nguyện của mình cùng những
người bạn là số trẻ
bị bỏ rơi, tình trạng phá thai đã giảm
nhiều. “Năm
2004, khi mới làm việc này, mỗi ngày nghĩa trang phải có thêm 30 bé
an nghỉ. Bây giờ, ngày có ngày không.
Mừng lắm chứ!”.
Đã không ít lần, anh
Phúc dẫn những cô gái có ý định
hủy thai
đến nghĩa trang, để những người mẹ lầm lỡ thấy cái lạnh lẽo nơi đây mà dũng
cảm hơn. Rồi anh dẫn
về nhà mình, nơi có những bé thơ xinh
xắn đang nô đùa, vô
tư tươi cười để họ thấy cần phải có trách nhiệm
với các bé thơ chuẩn
bị chào đời.
Khi nhìn những khuôn mặt bé thơ
xinh xắn, hồn nhiên, ít ai nghĩ
các bé đã
từng phải nằm giữa ranh giới sự sống và cái chết
từ khi chưa chào đời. Có thời khắc, mẹ các bé
tưởng chừng
đã cắt đứt khúc ruột máu mủ của mình. Để rồi sâu nặng
trong tâm khảm một nỗi ân
hận: “Con ơi!
Mẹ xin lỗi”.
Trên đường về, chợt tôi nhớ đến
những dòng chữ trên bức tường nhà anh Phúc:
“Con nằm đây hai tay chắp
khẩn cầu
Xin thượng
đế cho mẹ cha can đảm
Cha thương con, chớ
giết con mẹ nhé...”.