Chu Tất Tiến
Cách đây vài năm, khi tôi đang c̣n chủ
trương một chương tŕnh có tính cách thiện
nguyện và phải trang trải và chi tiêu rất nhiều
cho chương tŕnh này, trong khi không có sự trợ giúp nào
từ phía chính phủ cả, tôi đă suưt bị “stroke” và
chấm dứt cuộc đời ở đây, nếu
không có Thiền.
Ngay
lúc đó, tôi cố gắng kiềm chế không cho tay chân rung giật, nhưng cơ thể tôi
đă bắt đầu bất tuân lệnh, tôi đành
chấp nhận các cơn run rẩy liên tục. May mắn cho tôi là trí óc c̣n tỉnh táo.
Trong
t́nh h́nh nguy kịch ấy, tôi chợt nhớ đến
Thiền! Tôi nghĩ chỉ c̣n phương cách này mà thôi, v́
từ nhà đến bệnh viện, khiêng ra khiêng vào
cũng bao nhiêu phút, có thể từ liệt đến
chết. Nhớ đến điều đó, tôi b́nh
tĩnh ngay và bắt đầu hít thở thật dài,
thật sâu. Tôi nhắm mắt lại, mặc cho hai ông con
trai lo bế ra xe, nổ máy và chạy
đi, tôi chỉ tập trung tư tưởng, và hít
thở theo Thiền. Từ từ hít vào bằng mũi, theo
dơi hơi thở ḿnh tới bụng, ngưng lại ba giây
(đếm thầm 1,2,3), rồi từ
từ thở ra, cũng thật chậm. Tôi cứ làm
thế, không màng đến ngoại cảnh, chỉ
trừ khi bác sĩ hỏi vài câu hỏi th́ trả lời,
sau đó, th́ mặc họ, chụp phim X-Ray tại chỗ,
rồi qua MRI, rồi Siêu âm, chích nước biển…
Cứ xong một việc, tôi lại nhắm mắt, hít
thở. Suốt đêm như vậy, tôi không suy nghĩ ǵ,
để cho óc năo thoải mái, không tạp niệm, không run
sợ, không lo âu, không phỏng đoán bất cứ
điều ǵ. Trong óc tôi, chỉ có một tư
tưởng chạy qua chạy lại: “B́nh tĩnh, không
nghĩ ǵ hết, tập trung tư tưởng hít thở.
Hít vào…. Nén hơi, 1,2,3… Thở ra… Hít
vào….”
Cứ
thế, tôi dần dần đi vào giấc ngủ nhẹ
nhàng (một phần có lẽ (?) bệnh viện cho tôi
thuốc ngủ chăng?) Đến nửa đêm tỉnh
giấc, tôi lại tiếp tục hít thở..
Hít vào… thở ra… trong khi tay chân vẫn
để xuôi thẳng theo thân người. Rồi
lại ngủ. Đến sáng hôm sau, khoảng 11
giờ, th́ bác sĩ trực đến, cho tôi biết là
chẳng có ǵ quan trọng cả, chỉ là một cơn
“stroke” nhẹ, đă qua khỏi rồi. Tôi hỏi ư
kiến ông về việc tôi hít thở, tập trung tư
tưởng, hít vào, nén hơi, rồi xả ra.. Ông bác sĩ người Mỹ giật
ḿnh, nh́n tôi: “A! Tôi biết rồi! Ông làm đúng đó! Ông
đă Thiền để tự cứu mạng ḿnh! Nếu
ông không làm như thế, th́ bây giờ ông đă gặp khó
khăn rồi!” Bác sĩ c̣n cho biết cơn “light stroke”
(Xuất huyết năo nhẹ) đến trước, báo
động cho cơ thể biết là nó sắp tấn công
cơn thứ hai, mạnh hơn và đưa đến
tử vong hoặc bại liệt! Nếu tôi tiếp
tục lo lắng, sợ hăi, không biết Thiền th́
nhất định một cơn nữa sẽ dứt
điểm!
-Đau thắt tim.
-Cơn đau chạy từ tim
đến dưới cánh tay trái. Nói “dưới” nghĩa
là cơn đau buốt chạy phía dưới bắp
thịt cánh tay trái.
-Hơi thở gấp rút, ngắn và giật
-Mệt bất ngờ, lưỡi líu lại.
-Có thể muốn ói mửa.
Đó là những
triệu chứng đầu tiên báo hiệu có thể có
một cục máu bầm đang làm tắc nghẽn máu
về tim, làm trái tim phải đập mạnh tối
đa để làm tṛn phận sự của nó là
đẩy cục máu ra khỏi chỗ kẹt, nhưng v́
không thể làm được chuyện đó, nên tim
đành đứng lại.
Cón xuất
huyết năo, có thể một (hay tất cả) các
triệu chứng sau:
-Mệt bất
ngờ, lưỡi có thể líu lại, nói lăng
nhăng, lắp bắp.
-Mất thăng bằng.
-Tê liệt một phần thân thể, tê một bên mặt.
-Có những cử động bất thường.
-Nhức đầu khủng khiếp
Theo
nguyên tắc bảo vệ sức khỏe, nếu thấy
những triệu chứng này, lập tức gọi
cấp cứu, bất kể đang ở đâu, đang
làm ǵ. Tuy nhiên, có rất nhiều trường hợp,
việc tự gọi không thực hiện được,
v́ ở xa máy điện thoại, hoặc tay chân run
giật, ngă lăn xuống đất, hoặc đang lái
xe… Vậy, phương pháp duy nhất, nhanh nhất và
hiệu quả nhất trong khi chờ chữa trị là
Thiền.
Thực
hiện Thiền rất đơn giản, gồm hai
việc: xả bỏ và tập trung hít thở.
-Xả
bỏ: lập tức bỏ qua mọi suy nghĩ, lo âu, và
tự ḿnh “nói” (trong đầu) với ḿnh là “không nghĩ ǵ
hết, không nghĩ ǵ hết, không nghĩ ǵ hết, xả
bỏ, xả bỏ, xả bỏ…”
-Tập
trung hít thở: Trước hết là nhắm mắt
lại, tay chân ở đâu, để đó, hít vào thật
chậm, theo dơi hơi thở qua mũi, dồn xuống
phía dưới bụng, nén hơi, đếm 1,2,3 rồi
từ từ thở ra, theo dơi hơi thở đang đi
qua mũi. Cứ thế mà lặp đi
lặp lại nhiều lần. Trường hợp
đang lái xe, mà thấy có triệu chứng ǵ
bất thường như trên, lập tức tấp xe
vào lề đường, bật đèn báo động lên,
và nhắm mắt hít thở… Nhất
định sẽ tự cứu được mạng
sống ḿnh.
Trong
cuộc sống hiện tại, là một con người,
ai không phải suy nghĩ. Người có cuộc sống
đơn giản cũng suy nghĩ về ăn uống,
sinh hoạt, nghĩ về gia đ́nh, vợ chồng con
cái. Người hay suy tư th́ luôn nghĩ về ư nghĩa
cuộc đời. Kẻ làm thương mại th́ luôn
luôn tính toán… Khi suy nghĩ, suy tư, tính toán mà
có t́m ra giải pháp, th́ cơ thể vẫn chấp
nhận được. Các nhà toán học, khoa học,
triết học, chính trị gia luôn suy nghĩ. Nhưng
nếu cường độ suy nghĩ tăng lên
đến một độ cao, hầu như không nghỉ
ngơi bất cứ lúc nào mắt mở, (có khi ngủ
cũng vẫn suy nghĩ), mà nếu cảm thấy không t́m
ra giải pháp, thấy “bí”, cùng đường tắc
lối, th́ có thể hệ thống thần kinh năo bộ
chịu không nổi, phải phản kháng lại, và lúc
đó, sẽ gây rối loạn, hoặc biến thành
trầm cảm, hoặc xuất huyết năo. Trước
khi biến thành trầm cảm, có thể có một giai
đoạn bị “sự kích thích tấn công” (anxiety attack).
Điều
này có khi nguy hiểm hơn bị nhồi máu cơ tim, v́ nếu bị nhồi máu cơ tim mà
chữa được, chỉ việc nghỉ ngơi,
ăn uống cẩn thận trở lại, th́ hết
bệnh. C̣n nếu bị “sự kích thích
tấn công”, hậu quả sẽ rất lâu dài và khó
chữa. Người bệnh luôn nhức đầu,
thấy có “cái ǵ” chạy qua chạy lại trong
đầu, tim luôn đập nhanh, ngủ hay giật ḿnh,
hoảng hốt, sợ hăi hoài, sợ chết, sợ
bệnh, sợ đau, sợ cô đơn, sợ bị
vợ chồng, con cái bỏ rơi, sợ mất
việc.. và sức khỏe xuống thê
thảm. Không c̣n cử động mạnh và nhanh
được, lúc nào cũng nghi tim ḿnh
có vấn đề, ăn uống không ngon, mất hứng
thú xem phim, nghe nhạc, đọc báo. Nói chung
là biến thành trầm cảm, suốt ngày lừ
đừ, đặt đâu ngồi đấy, rồi
chờ chết! Đi khám bệnh, th́ sẽ không thấy
toa nào ngoài các toa thuốc an thần, có
tính chất gây nghiện. Nếu uống vào th́ khỏe,
không uống th́ nhớ, rồi uống hoài, uống hoài…
Ghiền!
Vậy,
làm sao trị được hoặc ngăn chặn
được hai căn bệnh này mà không dùng thuốc:
Thiền! Nếu phối hợp được với các
phương pháp khí công khác, như Yoga, Tài Chi, Hồng Gia,
th́ sức khỏe sẽ hồi phục nhanh hơn. Ngoài
ra, nếu bệnh nặng, cần thêm rất nhiều
Vitamin B1, v́ Vitamin B1 làm lợi cho tế bào năo, giúp trí
nhớ và giúp cho việc suy nghĩ không bị trở
ngại.
Tuy
nhiên, theo luật Đời và luật
Trời, cuộc sống, tự nó, mang rất nhiều
giới hạn. Không có ǵ vĩnh viễn, không có chi gọi
là trường tồn. Vậy, muốn sống khỏe
với thiên nhiên, cần giới hạn nhiều thứ,
nhất là giới hạn suy nghĩ, bởi tế bào năo là
hệ thống tế bào duy nhất, chết đi rồi
th́ không sản sinh thêm như các loại tế bào khác. Lớp tế bào da này chết rồi (biến
thành “ghét”) th́ lớp khác sinh ra. C̣n tế bào năo,
Trời sinh ra có nhiêu th́ xài nhiêu, ḿnh làm mất đi cho công việc
rồi th́ không có nữa. Nhiều nhà bác học về già
thành lẩm cẩm, mất trí nhớ. Khoa học gia
Einstein, một hôm ngồi xe lửa,
để rơi cái mũ trên đầu gối xuống
đất. Một cô gái ngồi bên canh
nhặt lên và để lại trên đầu gối ông
như cũ. Ông quay qua, cám ơn và hỏi: Cô bé họ
ǵ? Cô bé trả lời: “Dạ, thưa ba, con có họ là
Einstein.”
Chu tất
Tiến.