VĂN HOÁ TIỀN
BÀI HỌC CẢNH TỈNH ĐÁNG NHỚ
Thích
Minh Trí dịch
(Singapore): Phiên ṭa xét xử một tu sỹ
Phật giáo có lối sống cao, người sở
hữu 3 bất động sản và mê xe hơi
đắt tiền cho thấy người Singapore đă sa
ngă vào văn hóa tiền đến mức nào. Văn hóa tiền
là cuộc tranh luận vẫn c̣n đang tiếp diễn
gần đây nhất dù thành phố thịnh vượng
này có đang trả lương vượt quá cho các quan
chức lănh đạo trong chính phủ, cho việc kinh doanh
và cho các hội từ thiện hoạt động với
quy mô lớn, và cho tôn giáo hay không.
Thậm chí, ngay cả các giáo sỹ và tu sỹ là
những người sau cùng bị cuốn vào cơn
lốc xoáy của văn hóa tiền. Một số ít
vị giáo sỹ và tu sỹ đă không sống cuộc
sống thanh bần, giản dị mà điển h́nh
gần đây nhất đó là một trong những tu
sỹ Phật giáo hàng đầu của Singapore. Vị tu
sỹ ấy là pháp sư Shi Ming Yi (Thích Minh Nghĩa),
một nhân vật hoạt động nổi tiếng và
rất thành công tại bệnh viện từ thiện
của Phật giáo và trung tâm y tế dành cho người
nghèo. (H́nh bên: Giọt
nước mắt ăn năn hối hận muộn màng
của sư thầy Shi Ming Yi (Thích Minh Nghĩa)
trước phiên ṭa sơ thẩm tại Singapore ngày 24/4.)
Là giám đốc điều hành (CEO) kiêm chủ
tịch Bệnh viện Ren Ci và Trung tâm Dưỡng lăo
với tài sản trị giá 47 triệu đô la Singapore,
một tổ chức hoạt động từ thiện
công khai với qui mô lớn, sư thầy Ming Yi
được trả lương hàng năm một cách
khác thường, lên tới 192.000 đô la Singapore/1năm.
Vị tu sỹ mặc áo tràng vàng 47 tuổi này
hiện đang đối diện với trách nhiệm cho
người cựu trợ lư của sư thầy vay trái
phép 50.000 đô la Singapore, tiền từ két sắt của
Bệnh viện Ren Ci. Sư thầy bị cáo buộc
tội biển thủ và gian lận, vốn là những
tội rất nặng. Nhưng, v́ là một tu sỹ phát
nguyện sống kiêng khem các thú vui trần tục, nên
sự vụ của sư thầy c̣n gây xôn xao dư
luận nhiều hơn nữa, và đối các Phật
tử th́ cũng thế.
Tranh luận diễn ra ngay bên ngoài pḥng xử án
tập trung vào vấn đề tiền lương giám
đốc điều hành của sư thầy đă cho
phép sư thầy sống lối sống xa hoa, lăng phí, mà
những người chỉ trích cho rằng không phù hợp
với lối sống của người tu sỹ
Phật giáo.
Sư thầy đă mua sắm một số
lượng lớn các loại hàng hiệu đắt
tiền như: Montblanc và Louis Vuitton và nghỉ tại các
khách sạn sang trọng như: khách sạn St Regis và khách
sạn The Regent, và trả tiền bằng thẻ tín
dụng. Người Singapore đă biết được
rằng sư thầy Ming Yi sở hữu 3 bất
động sản trong khu Orchard sang trọng cũng như
xe hơi sang trọng, trong có đó có một xe hiệu BMW
nhập từ Úc Châu cách đây 2 năm.
Một người la lên: “Tất cả lối
sống này toàn hoàn trái ngược với lời dạy
của đức Phật.” Một người khác
viết trên blog rằng:“Bất cứ vị tu sỹ nào
giữ tiền như là tài sản riêng hoặc coi đó
như là thu nhập cá nhân là không xứng đáng mặc
chiếc y vàng. Các tu sỹ đều phát nguyện từ
bỏ những ham muốn vật chất ngoại trừ
những nhu cầu căn bản.”
Tín lư Cơ đốc giáo cũng thế, cũng
ngăn chặn các giáo sỹ sa ngă vào văn hóa tiền trong
xă hội. Phần đông các lănh đạo tôn giáo của
tất cả các giáo phái đều sống đời
sống khắc kỷ, tiết kiệm so với nguồn
thu nhập của họ. Một số ít phải bị
trả giá giống như các giám đốc điều hành
v́ các nỗ lực của họ đều đụng
chạm đến số lượng lớn tiền
của từ các tín đồ.
Một trong những giáo xứ giàu nhất là Giáo
xứ New Creation. Giáo xứ này nổi tiếng về
khả năng tổ chức vận động quyên góp và
được báo cáo là, năm ngoái, giáo xứ đă
trả lương cho một trong những lănh đạo
của giáo xứ hơn 500,000 đô la Singapore/1 năm.
Năm 2008, nguồn thu nhập của giáo xứ
là 55,4 triệu đô la Singapore và tổng giá trị tài
sản của giáo xứ lên đến 143,36 triệu đô
la Singapore. Chỉ trong một ngày duy nhất, giáo xứ này
đă thu về 18 triệu đô la trong việc xây dựng
các cơ sở mới của nó.
Người Singapore cũng được
nhắc nhở về vụ bê bối khét tiếng trong công
tác từ thiện của Quỹ tài trợ Phẫu
thuật Thận Quốc gia cách đây 4 năm mà nguyên nhân
là do ngài giám đốc điều hành tổ chức quyên
góp vận động sáng giá của quỹ tài trợ gây
ra. Ông T.T. Durai chính là người giúp cho quỹ tài trợ
này đạt đến 260 triệu đô la Singapore
tiền từ thiện để cung cấp cho việc
chữa trị những ca thẩm tách cần sự
trợ cấp trong số các bệnh nhân nghèo khổ.
Tiền lương của T.T. Durai vốn
giấu kín công chúng, là 600,000 đô la Singapore/1 năm. 2
triệu thành viên của quỹ này cho rằng tiền
lương như thế là quá đáng. Ông mất chức
năm 2005 sau khi ông bị phát hiện sử dụng
tiền của quỹ tài trợ để tiêu xài cho
mục đích cá nhân qua các món hàng đắt tiền, trong
đó có một khóa bằng vàng trong văn pḥng ông. Ông
cũng cung cấp các thông tin sai lạc nhằm cám dỗ
phần đông người đóng góp.
Gần đây, công chúng lại nổi lên sự la
ó khi công ty Capitaland do chính phủ kiểm soát, một công ty
bất động sản lớn nhất Đông Nam Á,
tặng cho Quỹ tài trợ Phẫu thuật Thận
Quốc do ông Liew Mun Leong làm giám đốc điều hành
20,52 triệu đô la Singapore trong khoản tiền lợi
nhuận bổ sung của năm 2007. Thời điểm
th́ khủng khiếp mà lợi nhuận của công ty th́
đang gây choáng.
Tranh luận xoay quanh vấn đề về các
lănh đạo hàng đầu trong lănh vực từ
thiện, tôn giáo, và trong lănh vực chính trị cũng
vậy có nên được trả lương giống
như ban quản trị hàng đầu trong doanh nghiệp
tư nhân có lợi nhuận hay không. Sự khác biệt
hiển nhiên đó là một bên tiền được huy
động từ quần chúng, dựa trên sự tín
nhiệm mà người ta gửi gắm vào v́ mục
đích chung; c̣n một bên th́ ngược lại.
Mặc dù vậy, nhưng những người
biện hộ của sư thầy Ming Yi vẫn cho
rằng sư thầy Minh Yi là một tu sỹ, - tu sỹ
mà được trả lương cao th́ rất buồn
cười, - và sư thầy cũng là giám đốc
điều hành một bệnh viện lớn, hoạt
động tốt và một trung tâm y tế.
“Như vậy, có ǵ là sai trái trong việc trả
lương cao cho sư thầy?, một người nêu
vấn đề. Những người khác th́ nói
đời sống tu sỹ Phật giáo ngày nay cũng
giống như những người b́nh thường khác
và khác với cái thời xa xưa khi các tu sỹ sống
đời sống khổ hạnh bên trong những bức
tường cao.
Sư thầy Ming Yi nói với quư ṭa rằng:
“Chúng ta sống trong thế giới hiện đại …
không giống như những ǵ trong quá khứ nữa.” Quư
ṭa đề nghị sư thầy giải thích chi
tiết, sư thầy nói thêm rằng: “Nếu người
ta kiếm được tiền, họ sẽ tiêu
tiền. Nhiều người tu, không chỉ riêng tôi,
hiện nay sống rất khác.” Tiếc thay là sự kỳ
vọng của số ít người đă thay đổi!
Hầu hết người Singapore tin rằng khi
họ dâng cúng tiền cho các tổ chức tôn giáo hoặc
cho các tổ chức từ thiện là để dùng vào
mục đích giúp đỡ người có nhu cầu
(hoặc người mất trí), chứ không phải
để cung cấp cho một thiểu số lănh
đạo.
Tranh luận về vấn đề quảng bá
văn hóa tiền của người Singapore với
mức thu nhập b́nh quân đầu người tính trên
tổng sản phẩm quốc nội (GDP) là 48,900 USD
đă tăng lên dữ dội kể từ khi kinh tế
xuống dốc, khiến cho nhiều công nhân lâm vào hoàn
cảnh khó khăn. Người ta trở nên nhạy
cảm đối với nhóm lănh đạo (ruling
elite) – dù là trong chính phủ, nghành dân chính hay trong các
tập đoàn lớn – đang được trả
lương cao quá mức trung b́nh, những người
thuộc tầng lớp trung lưu.
Mỉa mai thay! Chính sách trả lương cho nhóm
lănh đạo không phổ biến này đang thúc
đẩy nhiều người Singapore có máu tranh đua
hướng đến việc tặng những của
cải tích lũy như là ưu tiên hàng đầu. Mọi
người bị nhử vào cuộc săn đuổi
không lành mạnh trong những đồng đô la. Một
chuyên viên hưu trí nhận xét: “Những người này xem
chủ nghĩa vật chất như là thượng
đế. Tiền có thể làm bất cứ việc ǵ,
ngay cả việc quyết định cái ǵ đúng
hoặc cái ǵ sai.”
Trong cùng ngày mà sư thầy Ming Yi hầu ṭa, giám
đốc doanh nghiệp tàu biển bị phạt 1,200
đô la Singapore v́ cố ư phá hỏng thuyền của
người hàng xóm của anh ta. Số tiền phạt này
h́nh như không ảnh hưởng ǵ đối với
người đă làm việc này. Anh ta nói với phóng viên
rằng: “Sau tất cả mọi việc xảy ra, tôi
đủ sức để trả. Một đêm tôi
chơi karaoke mất 4000 đô la Singapore. 1200 đô la
Singapore tiền phạt th́ có nghĩa lư ǵ đối
với tôi?
Ai nói tiền không biết nói chuyện?
Thích Minh Trí
dịch theo The Star Online
(giacngo.vn)
|
XIN CHỚ ĐI VÀO VẾT XE ĐỔ NÀY Singapore - Theo nguồn tin từ báo The Sunday Time,
một tu sỹ Phật giáo đứng hàng top-ten của
Singapore đă có một lối sống xa hoa, lăng phí
với các loại đồ dùng hàng hiệu và 9 thẻ
tín dụng gửi bằng vàng.
Nguồn tin này cho biết sư thầy là
một khách hàng loại xịn, chuyên mua sắm các
loại hàng hiệu như: Louis Vuitton và Montblanc, và đă
tặng 3 thẻ tín dụng cho các bạn của sư
thầy, trong đó có 1 tu sỹ đă sống ở
Hồng Kông. “Nhiều người tu, chẳng riêng ǵ tôi,
sống rất khác hiện nay,” sư thầy
trả lời các phóng viên. Cựu lănh đạo bệnh viện hoạt
động từ thiện 47 tuổi này đang bị
điều tra về vụ cho một người
bạn vay trái phép 50.000 đô-la Singapore. Khoản tiền
cho vay này cũng là một chủ đề thẩm
vấn khi vụ việc bị đưa ra ṭa. Nguồn tin này cho biết thêm sư thầy Ming
Yi chỉ lựa các khách sạn 5 sao để nghỉ
ngơi như: Regis, The Regent, Four Seasons và Banyan Tree. Mặc dù vậy, nhưng sư thầy vẫn
nhấn mạnh với cảnh sát rằng sự ăn
chơi trác táng của sư thầy là hợp pháp v́ các
khoản tiền tiều xài ấy đều lấy
từ tiền “phong b́ hồng”, - một cách tạng quà
theo truyền thống Trung Quốc, - mà sư thầy
nhận được từ các thí chủ. Sư thầy Ming Yi nói: “Tôi luôn coi
tiền bạc như cỏ rác. Nếu có th́ tôi xài xả
láng; c̣n nếu không có th́ cũng chẳng sao.” Theo: earthtimes.org |
|
KINH BÁT ĐẠI NHÂN GIÁC LƯỢC GIẢI Toàn văn phân ra làm ba, trước là nêu chung,
thứ là giải riêng, sau cùng là kết luận. Là đệ tử Phật, phải ngày lẫn
đêm, chí tâm tụng niệm, Tám Điều Giác Ngộ
của bậc đại nhân. Bất kể tại gia, xuất gia, hễ
đă quy y nơi Phật, đều là đệ tử
Phật. Đă là đệ tử Phật, ắt phải
hằng tu Tám Điều Giác Ngộ này. Nói cả ngày
lẫn đêm để nêu rơ công phu không gián đoạn.
Bảo chí tâm là chỉ sự chân thành tha thiết. Lại
nói tụng niệm, để hiển bày văn nghĩa
thuần tịnh, ghi nhớ không quên vậy. Tám
Điều Giác Ngộ, sẽ chú thích trong văn kết
thán. Thứ hai giải riêng tám điều: - Trước nhất giác vô thường vô
ngă: Giác ngộ thứ nhất: Thế gian vô
thường, quốc độ mong manh, tứ
đại khổ không, năm ấm vô ngă, sinh diệt
đổi dời, hư ngụy không chủ, tâm là
nguồn ác, thân là mọi tội, quán sát như vậy, xa
dần sinh tử. Đây là cửa đầu nhập đạo,
trước bầy pháp ngă pháp hai chấp. Trước
tiên, quán thế gian vô thường, quốc độ mong
manh, như các thứ bờ cao thành hồ, hang sâu hóa g̣,
quán như vậy, ắt nơi y báo (1) không c̣n tham
cầu. Thứ đến do bốn đại quán thân,
đất nước gió lửa gây hại lẫn nhau,
nên có 404 bệnh khổ. Đại nào cũng không
thật tính, nên cứu cánh đều không. Lại do
năm uẩn quán tâm, thọ tưởng hành thức hợp
cùng sắc thân gọi là năm ấm, nơi đây
thực chẳng có ngă và ngă sở, chỉ là pháp sanh
diệt biến hoại đổi dời trong từng
sát na, không thật nên hư ảo, chẳng chân thành
giả ngụy. Chỉ do nơi các tướng
đổi thay nên thật không chủ, do vậy nơi
chánh báo (2) không khởi tâm tham đắm. Lại thân tâm
chính báo này, dẫu ta có yêu mến nó, cũng chí luống
công chẳng được lợi ích, mà c̣n do vừa mê
sáu trần duyên cảnh, cho là tướng tự tâm, tâm
lập tức trở thành cội gốc của tội
ác. Vừa mê bốn đại tưởng tướng của
tự thân, thân liền thành chỗ chứa mọi tội
lỗi. Nếu không xét thấu điều này, tất
hại cho sự an lành vô cùng. Có quán sát được
vậy, ắt hai chấp thân tâm giảm nhẹ, đó là
phương tiện thứ nhất xa dần sinh
tử. - Thứ hai giác
thường tu thiểu dục: Giác tri thứ nh́: Đa dục là khổ, sinh
tử nhọc nhằn, do tham dục khởi, thiểu
dục vô vi (3), thân tâm tự tại. Đă do điều giác ngộ thứ nhất
hàng phúc kiến hoặc (4) nay lại do điều giác
ngộ thứ hai hàng phục tư hoặc (5) vậy.
Tư hoặc tuy nhiều, dục tham đứng
đầu, hễ tu thiểu dục, tất ngộ vô vi
mà được tư tại. - Thứ ba giác tri túc thủ đạo. Giác tri thứ ba: Tâm không chán đủ, chỉ
hay đa cầu, tăng trưởng tội ác, Bồ Tát
không vậy, thường niệm tri túc, an bần giữ
đạo, Huệ là sự nghiệp. Đă tu thiểu dục, nên tu tri túc, bằng
cách chuyên tâm nơi huệ nghiệp vậy. Người
đa dục không tri túc, ngăn che trí huệ vô cùng. Nay
nơi thiểu dục, lại thêm tri túc, tất huệ
nghiệp tự nhiên thăng tiến. Thứ tư thường hành tinh tiến: Giác tri thứ tư: Giăi đăi đọa
lạc, thường hành tinh tiến, phá ác phiền năo,
hàng phục bốn ma, ra khỏi nhà ngục ấm
giới. Phàm gọi là thiểu dục tri túc, chính là
muốn tự xét sức ḿnh để làm các việc.
Nếu mượn cớ tri túc mà ngồi trong hầm giăi
đăi, tất đọa lạc càng sâu, nên phải
thường hành tinh tiến để phá trừ hai món
phiền năo kiến tư. Trừ ma phiền năo, ắt
hàng phục được hết ấm ma, tử ma (6),
có như vậy mới ra khỏ nhà ngục ngũ ấm
thập bát giới (7). -Thứ năm giác đa văn trí huệ. Giác ngộ thứ năm: Sinh tử ngu si,
Bồ Tát thường niệm, quảng học đa
văn, tăng trưởng trí huệ, thành tựu
biện tài, giáo hóa hết thảy, khiến
được vui lớn. Tuy nói tinh tiến, mà không quảng học đa
văn để tăng trưởng trí huệ, tất
thành cái lỗi ám chứng (8), lai có nghe mà không huệ,
như đem lửa tự đốt; có huệ mà
thiếu nghe, như cầm dao tự cắt. Nghe (Văn)
và Huệ phải đầy đủ, mới tự
lợi lợi tha. -Thứ sáu giác bố thí b́nh đẳng. Giác tri thứ sáu: Nghèo khổ đa oán,
thường kết ác duyên, Bồ Tát bố thí, oán thân
b́nh đẳng, không nhớ ác cũ, không ghét ác nhân. Tuy có trí huệ mà không phúc đức, cũng
không sao tự lợi lợi tha, nên cần hành đủ
tam đàn vậy. Biết nghèo khổ nhiều oán trái, nên
hành bố thí, đó là tài thí. Rơ oán thân nên b́nh đẳng,
mà không nhớ ghét, tức vô úy thí. Pháp thí như văn trên
đă nói, nay thêm tài thí và vô úy thí để đủ tam
đàn vậy. -Thứ bảy giác xuất gia phạm
hạnh. Giác ngộ thứ bẩy: Năm dục tội
lỗi, tuy là tục nhân, không nhiễm dục lạc thế
gian, thường niệm pháp thí, ba y một bát, chí
nguyện xuất gia, thủ đạo thanh bạch,
phạm hạnh cao vời, từ bi mọi loài. Tuy trí huệ phúc đức, nếu không dứt
hẳn ngũ dục gia đ́nh, ắt không sao thiệu
long Tam Bảo, thụ tŕ Phật pháp. Phải biết ba
đời chư Phật, chưa từng không thị
hiện thân xuất gia mà thành đạo cả. Tam
y (9), một là An Đà Hội, hai là Ưu Đa La
Tăng, ba là Tăng Già Lê. Nên tuy cư thân xuất gia mà
không giữ đạo thanh bạch, phạm hạnh cao
vời, tư bi với muôn loài, tất chỉ là gă
trộm Phật h́nh nghi, càng gây thêm tội, phải
hiểu rơ như vậy. -Thứ tám giác đại tâm
phổ tế. Giác tri thứ tám: Sinh tử thiêu
đốt, khổ năo vô cùng, phát tâm đại thừa,
cứu vớt hết thảy, nguyện thay chúng sanh,
chịu vô lượng khổ, khiến mọi chúng sanh,
tất cánh an lạc. Tuy đă xuất gia, không phát tâm
Đại thừa rộng độ, tất từ tâm
không trọn, không phát tâm chịu khổ thay chúng sanh,
ắt bi tâm không vẹn. Từ bi trọn đủ
mới thức là người con chấn hương gia
nghiệp nhà Phật. Phần kết thán: Tám điều như vậy, là
chỗ giác ngộ của Bậc Đại Nhân, chư
Phật bồ Tát tinh tấn hành đạo từ bi tu
huệ, ngồi thuyền pháp thân đến bờ
Niết Bàn lại vào sinh tử độ thoát chúng sanh,
dùng tám điều này khai đạo tất cả,
khiến các chúng sanh rơ sinh tử khổ, xả bỏ
ngũ dục, tu tâm thánh đạo. Nếu đệ
tử Phật, trong hằng mỗi niệm, tụng tám
điều này, diệt vô lượng tội, tiến
đến Bồ Đề, tốc chứng chính giác,
vĩnh đoạn sanh tử, thường trụ khoái
lạc. Từ Tu Tám điều như
vậy trở xuống đến chữ thứ 16,
kết thành danh nghĩa. Từ Tinh Tiến hành đạo
trở xuống đến chữ thứ 16, kết thành
công đức tự giác. Thuyền Pháp thân chỉ cho
đức tánh giác ngộ, bờ Niết Bàn hiển bày
chỗ tu đức. Từ Lại vào sinh tử
độ thoát chúng sanh trở xuống đến chữ
thứ 32 (tu tâm thánh đạo), kết thành công
đức giác tha, chỉ có tự giác mới giác tha
được. Từ Nếu đệ tử phật
cho hết phần kết thán, kết thành công đức
tụng niệm. Đă thường tụng văn này,
tất khéo hiểu chân ư nghĩa, nhờ khéo tư duy
nghĩa này, mà có thể tự giác giác tha. Do vậy
diệt tội lỗi và đoạn trừ sinh tử
khổ, hướng đến bờ giác và chứng
được sự an lạc vĩnh hằng. |
04-30-2009 11:23:46