VỀ LỄ NHẠC PHẬT GIÁO VIỆT NAM 

THÍCH LỆ TRANG

 

I. DẪN NHẬP

Lễ nhạc là điều rất quan trọng trong đời sống con người. V́ lẽ, đời thiếu lễ, th́ đời sẽ hỗn loạn; đời thiếu nhạc, th́ đời sẽ khô khan. Bởi vậy các tôn giáo có lễ nhạc cũng không ngoài mục đích này. V́ thế, các tôn giáo cần phải phát huy và duy tŕ lễ nhạc để ǵn giữ nếp sống cao đẹp cho đời. Đạo Phật, ngoài kho tàng triết lư sâu sắc ra, c̣n có âm nhạc, nghi lễ để ca ngợi công đức của chư Phật, Bồ-tát và đồng thời là một cách để diễn bày chân lư vô thường, vô ngă và giá trị giải thoát, dùng âm nhạc để thức tỉnh ḷng người.

Theo truyền thuyết, khi Đức Phật c̣n tại thế, sau mỗi lần thuyết pháp, có chư thiên rải hoa, trỗi nhạc cúng dường để tỏ ḷng quy kính và tán dương chân lư mầu nhiệm. Lúc sắp tịch diệt, Đức Phật phó chúc cho các vị quốc vương hộ tŕ chánh pháp. V́ thế, những pháp hội sau khi Phật nhập diệt, được vua chúa đem âm nhạc ở cung đ́nh diễn tấu để cúng dường pháp hội.

Phật giáo truyền sang Trung Hoa vào thời Đông Hán năm thứ 10, niên hiệu Vĩnh B́nh, vào khoảng năm thứ 67 Tây lịch. Lúc bấy giờ ở Trung Hoa đă có đạo Khổng và đạo Lăo, v́ muốn hoằng pháp phổ cập đến mọi tầng lớp nhân dân, nên các Tổ sư đă dùng mọi phương tiện như văn từ, âm nhạc, giọng điệu của hai đạo trên, rồi châm chước những giọng điệu sẵn có của ḿnh, rút lấy những kệ tụng trong Tam tạng và giáo lư mà phổ vào. C̣n âm nhạc th́ dùng âm nhạc cổ điển ở phương Đông, giọng điệu th́ theo những điệu thứ của chư Thiên mà táng tụng(1) với mục đích là làm phương tiện cho việ truyền bá chánh pháp đến mọi người.

Về bộ môn này th́ từ xưa tới nay sự giáo dục chưa được thống nhất, những giọng điệu tuỳ theo sở kiến của vị thầy tự vẽ cho đệ tử của ḿnh; rồi tuỳ theo địa phương, tuỳ theo ngôn ngữ, tuỳ theo t́nh huống mà giọng điệu được chuyển biến.

Âm nhạc Phật giáo Việt Nam, một phần nào đó cũng chụi ảnh hưởngbởi nhạc Phật giáo Trung Hoa(2), nhưng các vị Tổ sư Việt Nam sớm đă biệt hội nhập cái hay cái đẹp của người rồi tiêu hoá thành nét đặc trưng của âm nhạc Phật giáo Việt Nam. Hơn nữa từ thời đại Lư-Trần, đất nước chúng ta mở mang bờ cơi về phương Nam, lại được tiếp nhận thêm âm nhạc Champa và Chân Lạp, đă giúp cho âm nhạc Việt Nam có đến ba nét đặc trưng của ba niềm Bắc, Trung, Nam, với những đặc trưng của mỗi vũng đất. Từ đây ta có thể khẳng định rằng, tôn giáo không thể không có bộ môn lễ nhạc, v́ đó là sức sống của tâm linh được thể hiện ra giọng điệu, cung cách bên ngoài.

 

 

II. MỘT SỐ KHÁI NIỆM TRONG NGHI LỄ PHẬT GIÁO

 Khi ta nói đến nghi lễ là nói đến nhiều khía cạnh của các h́nh thức tổ chức trong sinh hoạt tôn giáo, chứ không chỉ có riêng việc tán tụng mà thôi. Nay xin nêu ra vài khái niệm trong nghi lễ Phật giáo như lễ nhạc, lễ tụng, lễ khí, lễ nghi, lễ bái, lễ phục, lễ đường v.v…

1. Lễ Nhạc

Khổng Tử nói "Nhạc giả thiên địa chi hoà dă" Nhạc là sự hoà hợp của trời đất âm dương vậy. Âm thanh êm ái, du dương và cử chỉ thanh cao tốt đẹp là hai phương tiện giúp vào việc giáo hoá con người trở về với đạo đức. A⭠nhạc Phật giáo Đông phương thuộc về thanh nhạc (chú trọng ở âm thanh lời tán, c̣n nhạc khí chỉ là phần phụ hoạ) (3).

Nét đặc thù của âm nhạc Phật giáo là không đưa ra điệu nhạc nào để bắt buộc, mà tuỳ theo trường hợp địa phương, ngôn ngữ mà tùy duyên, có nghĩa là kệ văn th́ không khác mà điệu tiết th́ chuyển biến. V́ thế, các nhà nghiên cức âm nhạc Phật giáo Đông phương cho rằng âm nhạc trong Phật giáo Đông phương có nhiều chất thơ. Cũng cần nói thêm là, thể nhạc và văn chương trong nhà Phật là thể nhạc phổ thơ, nhưng tài t́nh nhất là mọ6t thể thơ mà phổ rất nhiều nhạc. V́ trong một thể thơ khi th́ diễn tả về đạo lư, khi th́ nói về sự khổ lụy của chúng sanh, khi th́ tả về sự ân cần ăn năn sám hối, khi th́ tả về sự nhiếp thọ độ sanh của chư Phật. Chỉ trong 4 câu kệ tứ tuyệt mà thể nhạc phổ ra có thể dài hơn (1 thành 10) là tiếng ngân nga trầm bỗng, nếu ghi nhạc ta sẽ thấy nhiều nốt (note) nối nhau bằng dấu liên âm mà lời nhạc chỉ có vài chữ. Sở dĩ có những thể nhạc kỳ lạ như vậy là v́ đặc trưng âm nhạc Á Đông là thiên về tâm linh, t́nh cảm, nên phải dùng thể nhạc này mới diễn tả hết được. Vả lại, muốn diễn tả sự huyền bí cao siêu bằng tinh thần, th́ phải dùng nét nhạc dài va ít lời. Về âm điệu thể nhạc nhà Phật có chừng ba bốn chục điệu, c̣n thể thơ ít hơn, đại để như:

Loại ngũ ngôn: Thập phương tam thế Phật v.v…

Loại tứ ngôn: Nhứt tâm quy mạng v.v…

Loại thất ngôn: Trí huệ hoằng thâm đại biện tài v.v…

Loại tứ tuyệt: Ngă kim phụng hiến cam lồ vị v.v…

Loại cổ phong: Dương chi, tán lễ v.v… Sơ hướng mộng huỳnh lương v.v…

Thất ngôn trường thi: A Di Đà Phật thân kim sắc v.v… Quy mạng thập phương Điều ngự sư v.v…

 

 

 

2. Lễ Tụng

Tụng là đọc giọng to có trầm phù, nhịp nhàng theo một tiết tấu. Giọng điệu đọc kinh trong lúc hành lễ có chia ra làm hai giọng căn bản:

a. Giọng lạc (vui) c̣n gọi là giọng thiền.

b. Giọng ai (buồn)

-Giọng lạc được đọc tụng trong thời công phu sáng hay những lúc tuyên pháp ngữ, cầu an v.v…

-Giọng ai được đọc trong thời công phu chiều, khóa lễ Tịnh độ chiều tối, hay lúc cầu siêu độ linh v.v…

 3. Lễ Khí

Lễ khí là những đồ tự khí trong lúc cúng tế. Lễ khí c̣n gọi là nhạc khí như chuông gia tŕ, mơ gia tŕ (mộc ngư), kích tử (khánh), linh, đẩu (tang, tiêu cảnh), hồng chung, đại cổ, tiểu cổ (kinh cổ (kinh cổ), thủ lư, phủ xích (chấn xích), kiền chùy, báo chung, mộc bảng, bê, tích trượng, nhu ư, ống tiêu, ống sáo, đàn bầu, đàn nhị (c̣), đàn nguyệt (ḱm), đàn sến, đàn gáo, đàn tranh, phách, cặp trống âm dương, trống cái, thanh la, năo bạt, kèn tiểu, kèn trung v.v… Những nhạc khí này được dùng trong lúc tán tụng, tùy theo pháp họi lớn nhỏ.

4. Lễ Nghi

Lễ nghi là cách thức bày tỏ, sắp đặt bên ngoài để nói lên ḷng kính trọng bên trong. Lễ nghi trong Phật giáo c̣n có nghĩa là nói về tác phong, uy nghi của vị Tăng khi hành lễ trước trước đại chúng, phải có đủ thân giáo(4) để cảm hoá chúng.

5. Lễ Bái

Lễ bái là cách lạy bên trong lúc làm lễ. Về cách lạy trong nhà Phật là ảnh hưởng cách lạy của người Ấn Độ. Nguyên khi Phật c̣n tại thế, các đệ tử mỗi khi gặp Ngài, để tỏ ḷng tôn kính, đều quỳ xuống đặt đảnh đầu ḿnh lên bàn chân Phật. Cho nên khi lạy phải "ngũ thể đầu địa" (đầu, 2 khuỷu tay, đầu gối 2 chân) sát dất, hai tay trải ra như thể đang nâng chân Đức Phật. Lễ bái phải lạy 3 lạy tiêu biểu cho Tam bảo Phật, Pháp, Tăng. Nhất là khóa lễ cùng đại chúng, mọi người phải lạy nhịp nhàng, chứ không được tùy tiện theo ư riêng. 

6. Lễ Phục

Lễ phục là y phục dành riêng trong lúc hành lễ (hội hè, cúng tế). Về pháp phục của Tăng sĩ th́ có 3 y là: 5 điều, 7 điều, 9 điều v.v…Đức Phật đă dạy rơ trong trườnghợp nào được mặc 3 y như trong luật đă dạy. Riêng Phật giáo Bắc tông th́ ngoái 3 y ra c̣n có những y phục khác nữa như áo vạt khách, áo nhựt b́nh(5), áo tràng đi đường, áo tràng hành lễ v.v… Ngoài pháp phục lại c̣n có những mạo phục khác nữa như: mũ Quan Âm, mũ tỳ lô, mũ hiệp chưởng(6).

7. Lễ Đường

Lễ đường là chỉ những nơi cúng tế, hành lễ. Trong Phật giáo, lễ đường c̣n chỉ nơi thờ chư Phật, Bồ tát. Chánh điện phải thờ tự như thế nào cho trang nghiêm hợp lễ từ cách bay tượng thờ, đồ tự khí, màu sắc, ánh sáng… phải được bố cục đúng chủ đề, mang nét thiền vị, tránh những màu sắc diêm dúa gây nên sự mất tập trung nơi người chiêm bái.

 

III. ẢNH HƯỞNG CỦA NGHI LỄ TRONG HAI THỜI KHOÁ TỤNG

Nếu có dịp tham quan những ngôi chùa cổ, ta sẽ thấy trước nhà thiêu huơng, phần nhiều có treo câu đối: "Mộ cổ thần chung, cảnh tỉnh ái hà danh lợi khách. Triêu kinh văng kệ hoán hồi khổ hải mộng mê nhân". (Trống sớn chuông chiều, thức tỉnh khách trần danh lợi chốn sông yêu. Kinh mai kệ xế, kêu về kẻ tục mộng mê nơi biển khổ). Phải chăng câu đối này đă nói lên công năng của những hồi chuông điệu trống trong các thời kinh để cảnh tỉnh khách trần mải mê trong con đường tranh đua danh lợi sớm quay về chánh đạo đường chơn. V́ thế, nếu mang nặng tâm hồn trần tục, ta sẽ không cảm nhận được những lời kinh ấy. Lời kinh tiếng kệ được diễn tấu thành những nét nhạc du dương, huy26n mặc như khói trầm, an tĩnh như định lực, cao vút như núi tuyết và uyển chuyển như tràng phan. Không chỉ giá trị ở văn thơ, triết lư, nét nhạc diễn tả ư thơ, mà đạo lực của người tu mới chính là phần quan trọng đáng kể hơn cả. Nội tâm th́ chánh niệm mới tỉnh giác, ngoại cảnh th́ u nhă thanh tịnh, nên nghi lễ âm nhạc của hai thời khóa tụng mang tính chất siêu phàm thoát tục, không vướng lụy trần ai. Nếu chúng ta đem tâm thanh tịnh để lắng nghe th́ sẽ cảm nhận được những chân lư vô thường của kiếp người…

Trong nhạc lễ Phật giáo, nếu nghiên cứu ta sẽ thấy được một nếp sống tâm linh cao đẹp. Với màu sắc thiền vị, âm điệu du dương, thanh nhàn, nghĩa lư uyên thâm có công năng cảnh tỉnh người đời về với đời sống thánh thiện, đạo đức, nh́n vào thực tại để thấy được bộ mặt thật của ḿnh, để không c̣n bị đảo điên trước huyễn cảnh

 

IV. VIỆT HOÁ NGHI LỄ THÍCH ỨNG VỚI THỜI ĐẠI

Lễ nhạc Phật giáo ngày xưa đă phát triển đến tŕnh độ khá cao, điều đó có thể thấy được q ua sự khảo cứu về lễ nhạc cổ điển. Người thực hiện lễ nhạc cần phải có một đời sống tâm linh vững chăi, thảnh thơi, bằng ánh sáng chánh niệm quán chiếu, lúc đó thân, khẩu, ư tương ứng trong chơn lư của pháp ngữ, kệ tụng; sự chuyên nhất này sẽ tạo thành một đạo lực thanh tịnh lan tỏa ra không gian pháp giới, có công năng chuyển hoá nghiệp lực của chúng sanh. Nhưng lễ nhạc bây giờ của Phật giáo, theo người viết, về h́nh thức lẫn nội dung có lẽ thua kém xa ngày trước và phần nào không c̣n biểu lộ được nếp sống tâm linh siêu việt như lễ nhạc cổ điển. Lời văn trong nghi lễ đa phần là Hán văn, nhưng Hán ngữ ngày nay không được chú trọng va không phải ai cũng hiểu được ư nghĩa của lời bài tán, câu kệ… Chính v́ thế mà chủ trương của giáo hội đề ra là cần phải Việt hoá nghi lễ để khế hợp căn cơ người nghe và dễ cho ngừoi thực hành nghi lễ. Muốn thực hiện được ước vọng này, thiết tưởng Giáo hội cần phải đào tạo một số tu sĩ vững chăi về kiến thức và khả năng trong ngành nghi lễ, để có thể đưa lễ nhạc của đạo Phật tiến đến những h́nh thức phù hợp với tâm lư và ngưỡng vọng của con người thời đại.

Lễ nhạc cần phải được thiết lập một cách trang nghiêm, căn cứ trên truyền thống; những thang âm, điệu thức của thiền gia phải được duy tŕ và sáng tạo, c̣n nhạc cụ có thể phương tiện dùng bằng chất liệu bây giờ và kỷ thuật mới. Phải có sự phối hợp trao đổi giữa ba niềm, tạo điều kiện gặp gỡ giữa các nhà có nhiều kiến thức và kinh nghiệm về âm nhạc và đạo học. Giáo hội cần phải thành lập mọ6t trường chuyên đề về âm nhạc Phật giáo, để huấn luyện, gạn lọc những bài hát không phù hợp, cần phải cân nhắc kỹ có nên chăng cử xướng trong điện Phật, v́ những nét nhạc ấy không hội đủ tinh thần từ bi và trí tuệ? Phải thống nhất nghi lễ Phật giáo 3 niềm để mọi người thấy rằng đây là âm nhạc truyền thống của thiền gia, giống như quốc ca của một đất nước. Nó chính là một thành tố của văn hoá Phật giáo Việt Nam, cũng chính là âm nhạc truyền thống của Phật giáo và dân tộc Việt Nam, và chỉ có đất nước Việt Nam mới có được những nét nhạc, âm điệu đặc trưng như thế. Phải cấp thiết thành lập một ban nghiên cứu, sưu tầm, dịch thuật; phải thu lượm những bài thơ, bài văn đă phổ nhạc để t́m hiểu, phân tích truyền bá, bảo tồn và phát huy. Phật tử Việt Nam sẽ t́m nguồn cảm hứng ở đây để sáng tác và phải cố gắng tu tập cho tâm hồn an tĩnh, thanh thoát để sáng tác. 

V. KẾT LUẬN

Qua sự tŕnh bày trên, chúng ta thấy rằng: Âm nhạc Phật giáo làphản ảnh của đời sống an lạc, giản dị; của tâm hồn giải thoát, thanh khiết. Nọ6i tâm th́ b́nh tĩnh, ngoại cảnh th́ trang nghiêm, nền âm nhạc Phật giáo đă thấm nhuần tinh thần thoát tục, không hệ lụy ư phiền. "Đă đến lúc Tăng Ni Phật giáo Việt Nam chúng ta phải bảo tồn những di sản cao quư của cha ông, đừng hời hợt coi thường giống như bác nhà quê đem một cái trống đời Khang Hy đựng lúa cho vịt ăn. Trong khi đó, trên thế giới các nhà bảo tồn nghiên cứu trân trọng t́m những cổ vật quư báu đó để đưa vào viện bảo tàng."(7)

Cuối cùng, để kết thúc bài viết này, xin dẫn câu nói của Tổ sư trong Luật Sa di sớ chép rằng: "Giá biên na biên, ứng dụng bất khuyết". Bên sự bên lư tất cả đều la phương tiện để đưa người vào đạo, người học Phật phải tùy duyên ứng dụng, đừng có nh́n cục bộ, tự tôn, cố chấp để làm mất đi những giá trị cao quư của tiền nhân đă dày công xây dựng.

CHÚ THÍCH

(1) Tào Thực tự Tử Kiến, hiệu Đông An Vương, con thứ của Ngụy Vương Tào Tháo, trước theo đạo tiên, thường tu luyện trên đỉnh Viên sơn. Trong lúc sắp đắc đạo ông nghe được tiếng ca hát của tiên nữ tán thán đạo hạnh tu hành của ông. V́ nét nhạc du dương, đượm thiền vị, thanh thoát siêu trần nên làm ông say mê thâm nhập. Sau này được tham vấn với các bậc cao tăng của Phật giáo và được nghiên cứu giáo lư của Đức Phật, ông nhận thấy đạo Phật mới đích thực là chân lư giải thoát khổ đau, nên ông phát at6m quy hướng học Phật. Được các Tổ sư khuyến hóa, ông liền phổ những điệu thức của chư Thiên mà chính ông được nghe, rồi thêm vào những giọng điệu sẳn có ở đời mà chế ra giọng điệu tán tụng cho Phật giáo. Nhờ đó mà âm nhạc Phật giáo Đông phương rất du dương thanh thoát, nó có nhiều nét đặc thù, nhạc điệu ở thế gian không thể sánh kịp (Pháp Uyển Châu Lâm).

(2) Theo tài liệu hiện có:

Pháp sự đạo tràng công văn cách thức-xuất bản năm 1299. đến năm 1302 có Hứa Tông Đạo từ Trung Hoa sang Việt Nam truyền bá khoa Chẩn tế Du già diệm khẩu (Phật giáo sử luận -Nguyễn Lang).

(3) Tiếng Phạn là Bái: chúc tụng; Bái tán: đọc anh, tán tụng.

(4) Thân giáo: là dùng hành động, thân tướng để giáo hóa chúng sanh.

(5) Anhật b́nh do Ḥa thượng Thanh Ninh Tâm Tịnh, Tổ khai sơn chùa Tây Thiên (Huế), sáng tạo.

(6) Mũ Hiệp chưởng chỉ riêng Phật giáo Việt Nam mới có, mũ này do các vua triều Nguyễn chế ra để ban tặng cho các vị Tăng cang đội khi vào triều. Sau được dùng phổ cập trong những pháp hội trai đàn.

(7) Trích "Nói chuyện về âm nhạc Phật giáo" của Giáo sư Tiến sĩ âm nhạc Trần Văn Khê.

Chân thành cảm ơn thầy Thiện Huệ đă đánh máy vi tính. ĐPNN, 1-4-2001


http://www.buddhismtoday.com/viet/pgvn/vande/007-thichletrang-lenhac.htm